Luật lệ của Thích Cố Thiên Hạ

feat 636x310

1. Không đóng blog vì bất kỳ lý do nào (trừ trường hợp đóng cửa tạm thời để sửa chữa)

2. Chỉ đặt pass cho những chương truyện có H hoặc hình ảnh nhạy cảm bởi nó không phù hợp với một số đối tượng người đọc.

3. Không viết những bài hay comment mang tính chất war vì đây là lãnh địa thiêng liêng của Thích Cố, gia chủ không muốn biến nơi đây thành bãi chiến trường. Vi phạm điều này bài viết và comment sẽ bị xóa mà không cần giải thích.

Thay mặt toàn bộ gia chủ

MỘC THIÊN DI

lảm nhảm

mấy bữa nay đi đọc truyện dạo, có truyện rất hay, nhân vật cũng rất đặc sắc, mới đầu coi rất thú vị, nhưng về sau cứ thấy thiêu thiếu cái gì đó, nghĩ tới nghĩ lui rốt cuộc phát hiện là không thể yêu nhân vật trong truyện như yêu Thích Cố, có lẽ tình đã dành hết cho Thích Cố, không còn đủ để trèo tường~

“Ngươi đốt đèn, có phải là vì đợi ta? Ngươi không đi tìm ta, có phải là vì không muốn thấy ta chết?”
“Ngươi hảo đa tình.”
Mặt người áo xanh đầy vẻ chế giễu, người áo trắng lại lắc đầu.
“Ngươi nói sai rồi, ta một chút cũng không đa tình, tình của ta chỉ còn sót lại một chút này thôi, ” hắn cầm một ly rượu lên, rót đầy ly rượu, “chỉ còn một chút này thôi, đã không đủ để ta trao cho bất kỳ một ai khác nữa rồi.”

(Sát Ảnh – Mẫn Mẫn Đặc Ngân Nhĩ)

[Phù sinh tam thán] – Chương 42

104_8188418_d3cfbb0d013318b

“Nhớ tới một ngày trước khi y và hắn thành thân, Thích Thiếu Thương uống rượu Pháo Đả Đăng, tự y cõng hắn trở về phòng, sau đó ngủ chung một giường… Nhớ tới trước khi hắn trúng độc gọi y “Tích Triều”… Nhớ tới khi ở Liêu quốc hắn tìm được mình thì ôm hôn thắm thiết… Nhớ tới lời cuối cùng hắn nói “Vinh hoa phú quý như mây bay, chớp mắt như sương tan, chỉ nguyện cùng người ngắm núi sông.”

Năm mới vui vẻ — Khai bút đầu năm, làm việc chăm chỉ.

————————————–

Trải qua một đêm mưa gió, toàn bộ lá ngô đồng trong sân đều lụi hết. Lá tàn trên đất, một sân toàn xác lá ngô đồng.

Lá rơi xuống đất, là cái chết, hay là một kiểu sống mới?

Hay là đã chết hẳn rồi…

Rất lâu rất lâu rồi, trên người chưa từng đau đớn như thế, đó là tra tấn sống không bằng chết. Tần Cối lặng yên mở to mắt, trước mặt là một mảnh mơ hồ, nhuốm cả sắc máu lờ mờ. Hắn muốn ngọ nguậy hạ thân, mà cơn đau ở nửa dưới đau đớn đến nỗi trợn mắt há miệng. Nước mắt bỗng chốc rơi xuống.

Continue reading [Phù sinh tam thán] – Chương 42

[Phù sinh tam thán] – Chương 41

tumblr_m3emx0qLkb1rv3i8vo1_1280

Chương này có tình tiết công bị rếp (không dính dáng gì đến Thích Cố Phương Vô), cảnh báo trước cho những ai tâm hồn yếu đuối, bản thân lội qua chương này cũng có chút hộc máu không hề nhẹ.

———————————————————–

“Cửu nhi, đừng, ngươi hãy nghe ta nói, giờ đang là thời điểm then chốt, ngươi…” Tần Cối ngăn ở cửa, không hề nhúc nhích.

Triệu Cấu đứng trước mặt hắn, sa sầm mặt xuống, “Hội Chi, đừng có cản ta.”

Tần Cối giận đến mức phất tay áo, xoay lưng với Triệu Cấu, “Thích Thiếu Thương chết rồi, ngươi có đi hắn cũng không sống được!”

“Không!” Triệu Cấu lùi lại mấy bước, “Hắn sẽ không chết! Hắn nhất định không chết đâu! Không cho ngươi nói hắn đã chết!

Continue reading [Phù sinh tam thán] – Chương 41

[Phù sinh tam thán] – Chương 40

6aafc9a9jw1dqxd4xzc3hj

“…Trăng sáng soi ngàn dặm. Ngàn dặm lại chẳng chung một bóng trăng.”

——————————————–

Một buổi tối có thể làm thay đổi rất nhiều chuyện.

Ví như sống, ví như chết. Ví như sống chẳng bằng chết.

“Vinh hoa phú quý như mây bay, chớp mắt như sương tan, chỉ nguyện cùng người ngắm núi sông.”

Cố Tích Triều tỉnh lại, bên tai vẫn còn văng vẳng một câu cuối cùng ấy của Thích Thiếu Thương.

Biết Cố Tích Triều đã tỉnh, Hoàn Nhan Thịnh liền vội vàng chạy tới. Mang tâm tư mâu thuẫn, hắn lựa tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày này, nên nói thì đều nói. Cái chết của Phương Ứng Khán, Hoàn Nhan Thịnh cảm thấy đối với hắn chung quy là hại nhiều hơn lợi.

Continue reading [Phù sinh tam thán] – Chương 40

[Phù sinh tam thán] – Chương 39

Đại loại là lại ngược tan nát cõi lòng

———————————————————————-

Bóng xanh khoanh tay đứng trong đình viện Thái Nguyên phủ, như vách đá vững chãi, cũng ẩn giấu bão cát thét gào. Giữa nét mày ngước lên nhìn trăng đêm kia, khi mũi kiếm đi qua, chỉ còn lại cảm giác thân bất do kỷ cùng với nỗi trống vắng vô cùng.

Sắc hàn mai đỏ ngập tràn, mùi hương thoang thoảng.

Thích Thiếu Thương phục trên nóc nhà, nhìn thấy y chẳng hiểu sao vừa thấy nhói lòng vừa có dự cảm chẳng lành.

Continue reading [Phù sinh tam thán] – Chương 39

[Đoản văn – Cổ Đại] Tương Đồng

tác giả: Ung Lương Khách
dịch: Thính Vũ Miên

“Bánh hạt dẻ mới ra lò, dùng thử xem?” Thích Thiếu Thương đưa dĩa sứ qua.

Dĩa sứ rất nhỏ, rìa ánh sắc bạc, tuy chỉ đựng được ba bốn cái bánh nhưng lại vì vậy mà làm bánh nướng vàng ruộm trông hấp dẫn hơn.

Cố Tích Triều nhón lấy một cái, lật tới lật lui: “Điểm tâm cứ là tương tự như vậy, bề ngoài đẹp đẽ in ra từ một khuôn, còn có phần nhân thơm ngọt mà chưa ăn đã biết rõ mùi vị.”

“Đúng là vậy. Rượu cũng không khác, dù có biết bao dư vị, nhưng một khi vào trong bụng rồi, chỉ cần làm say là được.” Thích Thiếu Thương đứng lên, chỉ vào nón lá và áo tơi treo trên tường, “Mưa tuyết lại càng một thể, ai cũng phải khoác áo đội nón mới ra khỏi cửa.”

“Vạn vật trên thế gian đều có chỗ tương đồng, nhưng con người mới là khác nhau nhiều nhất.” Cố Tích Triều đặt bánh hạt dẻ lại chỗ cũ, “Lấy ta và ngươi để nói, những chỗ khác biệt thật nhiều không đếm xuể.”

“Nói vậy không đúng rồi, dù sao con người tụ tập theo loại, loài vật phân chia theo bầy.” Thích Thiếu Thương hướng ánh mắt về Cố Tích Triều, “Chúng ta có thể ở cùng một chỗ, vẫn là có mấy điểm giống nhau.”

Cố Tích Triều chống cằm, nhíu mày: “Trừ ‘lòng chứa thiên hạ’ và ‘chí hướng cao xa’ ra, ta muốn ngươi nói xem còn điểm nào khác.”

Thích Thiếu Thương cười: “Chí hướng của ta một chút cũng không cao xa, ngươi đổi thành ‘lúc nhàn nhã lấy đàn ra gảy’ thì còn được.”

“Ta chỉ tạm lấy ví dụ thôi, không có nói hợp hay không.” Cố Tích Triều xòe bàn tay ra, úp lên cái dĩa sứ nhỏ, dán sát vào rồi khẽ nhấc lên, lại ở lưng chừng thả ra, dĩa rơi lên bàn gỗ phát tiếng ‘cạch’, như đang tính giờ cho Thích Thiếu Thương, “Ngươi nói đi, ta muốn nghe.”

Thích Thiếu Thương đi tới đi lui, ra chiều suy nghĩ lung lắm. Khi tiếng ‘cạch’ thứ mười vang lên, chợt lên tiếng: “Trong lòng có ngươi.”

Tiếng ‘cạch’ thứ mười một không thấy vang lên.

.

END

<3

[MV 7G] Hoa Ngát Hương

[MV 7G] Hoa Ngát Hương*

http://v.youku.com/v_show/id_XNzA2MDcyNDI4.html?f=22185753&from=y1.2-3.4.21

(ko tải về được để up youtube, đành phải dẫn link >_<)

.

+=+=+
笑天下 恩恩怨怨何时才休罢
Cười thiên hạ  Ân ân oán oán bao giờ mới thôi
黄昏近晚霞 独行无牵挂
Hoàng hôn nhuộm ráng chiều  Đơn độc bước đi không vướng bận
太潇洒 不问世间仇恨淡如茶
Lòng phóng khoáng  Không hỏi chuyện thế gian, thù hận nhạt như trà
江湖一句话 行得正邪不怕
Giang hồ có câu  Hành xử sao cho không sợ chính lẫn tà

伊人风度翩翩处处留香
Y nhân phong lưu tiêu sái, nơi nơi lưu hương
月光山中幽幽亮
Trăng trong núi mờ ảo
晚风吹愁如海浪
Gió đêm thổi lay  Sầu như sóng biển
来啊来啊苦酒满杯 谁都不要过来挡
Đến đây đến đây, rượu đắng tràn ly  Đừng ai ngăn cản
狂饮高歌爽快唱
Cuồng ẩm cất giọng sảng khoái hát vang

浪天涯
Lưu lạc chân trời
伴随枯叶片片风尘沙
Cùng lá khô rơi, cát bụi theo gió
难掩真风雅
Vẫn khó giấu được nét phong nhã thật sự
不痴情就爱花
Không vì tình ái, chỉ vì yêu hoa

花太香
Hoa ngát hương
花下风流花死花无常
Phong lưu dưới hoa, hoa chết, hoa vô thường
不带一点伤
Không lưu chút tổn thương
只在乎爱过他
Chỉ biết đã từng yêu người

伊人风度翩翩处处留香
Y nhân phong lưu tiêu sái, nơi nơi lưu hương
月光山中幽幽亮
Trăng trong núi mờ ảo
晚风吹愁如海浪
Gió đêm thổi lay  Sầu như sóng biển
来啊来啊苦酒满杯 谁都不要过来挡
Đến đây đến đây, rượu đắng tràn ly  Đừng ai ngăn cản
狂饮高歌爽快唱
Cuồng ẩm cất giọng sảng khoái hát vang

啊哈 你又何苦强忍思念不理他
Àaa…  Sao phải khổ sở kiềm nén nỗi nhớ nhung về người
孤舟海中晃
Như con thuyền cô độc lắt lay giữa biển
活得四不像
Sống không ra hình dạng
还是那么想着他
Vẫn khắc khoải nhớ nhung người

啊哈 你又何苦一定要他不想放
Àaa…  Sao phải nhất định bám giữ hình bóng người
缘份撑不长 想爱偏不让 何必勉强
Duyên phận khó lâu bền  Tình yêu bị cấm đoán  Hà tất phải miễn cưỡng
海蓝蓝 明朝依旧是个男子汉
Biển xanh xanh  Ngày mai ta vẫn là trang nam tử hán
江湖一句话 情爱放一旁
Giang hồ có câu  Đặt tình ái sang một bên
花太香 
Hoa ngát hương
花下风流花死花无常
Phong lưu dưới hoa, hoa chết, hoa vô thường
不带一点伤 走得坦荡荡
Không lưu chút tổn thương  Bước đi hiên ngang không vướng bận

+=+=+

.

*tựa đề Hoa Ngát Hương tham khảo từ bản dịch của Hà Hoa Khứ

p/s: khi dịch lời có tham khảo bản tiếng Anh của Budi Santoso (Youtube):

Laughing at the world When will all the hate come to an end Dusk with silver lined clouds Traveling alone with no strings attached Too carefree Don’t ask the world, vengeance light as tea On phrase says it all Walk straight, and there’ll no fear of the wicked.

Graceful, leaving trails of sweet scent along the way Moon light piercing through the mountain tops Evening breeze blows distress like waves of the sea Come, come, fill this cup with bitter wine No one is to interfere Drink and sing

Travel across the end of earth Acompanied by fallen leaves and dust in the wind Can’t hide a true style Can’t be tied down by any Only the love of flowers Flowers too sweet Beneath the flowers, the wilted flowers, flowers so strange Without a single wound Only cares for the love of her

Ah ha — Why put up with loneliness, and not think of her? A single boat rocking admist the sea Living like the unusual But still thinking of her like so Ah ha — Why settle your mind on her, refusing to let go? Fate cannot be forced for long A love forbidden Why force it?

Sea so blue When tomorrow comes, you’re still a man One phrase says it all Leave love aside Flowers too sweet Beneath the flowers, the wilted flowers, flowers so strange Without a single wound Freely walking away